Tháng tư gửi mẹ

Con ngồi viết những dòng này khi tháng Tư bắt đầu gõ nhịp từng bước thời gian đi qua cánh đồng mùa xuân đất nước. Thời tiết đang dịu lành khắp chốn trong sắc trời trong và làn nắng mai ửng hồng chiếu sáng hàng cau sau nhà. Xếp lại mọi lo toan thường nhật, tất cả mọi người dường như cũng đang vui hơn để hòa vào niềm vui chung của tháng Tư đất nước. Đó là niềm vui sau những tháng năm nước nhà chia cắt, Bắc – Nam thống nhất một dải giang san.

Mẹ ơi! Mỗi lần tháng tư thắm sắc cờ hồng trên mỗi ô cửa mái nhà, tưng bừng tung bay trên phố phường, làng bản, lòng con lại nhớ mẹ không nguôi. Con biết giờ này mẹ đang nghĩ về cha, nghĩ về tháng năm tuổi trẻ với biết bao kỷ niệm ngọt ngào nhưng cũng đau thương trong nỗi đau chung giữa lòng dân tộc. Đó là ngày mẹ tiễn cha đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cha vẫy vẫy bàn tay hẹn mẹ trở về. Mẹ vẫn biết lúc này đây, đâu chỉ riêng gì đời mẹ, hàng vạn người con gái con trai tuổi còn xuân sắc nói lời biệt ly để người trai cất bước lên đường chinh chiến. Tháng năm dằng dặc chiến tranh, nước mắt người đợi chờ bao la như biển. Mẹ cũng thế, mỏi mòn ngóng đợi cha với biết bao hi vọng âm thầm.

Rồi ngày vui ấy cũng đến, ngày ba mươi tháng tư sau hai mươi mốt năm Bắc – Nam ngăn cách, Sài Gòn sắc diện hồng lên trong khúc tráng ca mừng vui toàn thắng. Mọi người ôm nhau trên đường phố, khóc cười như chưa từng được khóc cười. Cả dân tộc trào dâng sắc cờ thắm đỏ và hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh ánh mắt ân tình cười trong di ảnh. Lòng mẹ bâng khuâng vui sướng xen với tâm trạng hồi hộp âu lo vì suốt mấy năm cha vẫn biệt vô âm tín. Có người bảo chắc cha đã hy sinh, mẹ nhất quyết không tin khi chưa cầm trên tay tờ giấy báo tử. Mẹ đợi cha về. Nhất định cha sẽ về, đúng không mẹ! Mẹ đợi cha đâu dài bằng miền Bắc đợi miền Nam ngày hội ngộ. Mẹ tin như thế, cha con rồi sẽ quay về…

Bây giờ mẹ đã bước sang tuổi bảy mươi lăm, một mình nơi căn nhà xưa cũ, vẫn trên mảnh đất ngày cha bước đi theo tiếng gọi non sông. Tháng tư lại về mênh mang hoài niệm, mẹ lại lần dở những di ảnh mà cha để lại ngày chia xa. Sau này mẹ mới biết là cha đã hy sinh từ năm 1972 nhưng thất lạc giấy báo tử. Sau hơn bốn mươi năm, cha nằm đâu đó trên đất nước này mà mẹ không sao tìm được. Khao khát cuối cùng của đời mẹ là tìm được hài cốt của cha, đưa về nghĩa trang của xã để lòng mẹ thanh thản hội ngộ cùng ông phía bên kia thế giới mai này.

Đã bốn mươi hai năm trôi qua sau ngày toàn thắng mùa xuân 1975 lịch sử. Đất nước khép lại những trang đau thương nhất nhưng cũng anh hùng nhất trong suốt quá trình dựng nước và giữ nước của dân tộc ta. Mừng ngày đại thắng nở hoa, con lại chạnh lòng nghĩ về người mẹ yêu thương chịu nhiều hy sinh, mất mát. Đời mẹ cũng là cuộc đời của biết bao nhiêu bà mẹ trên đất nước đau thương và xa xót lầm than này. Mẹ ơi! hãy cười vui lên mẹ nhé, vì con vẫn thấy, sau nỗi đau riêng kia của một phận người là tầm vóc và sự hào hùng của một quốc gia độc lập. Máu cha con cùng với bao anh linh ngã xuống sẽ mãi tô thắm cho lá cờ Tổ quốc hôm nay.

                                                                               H.T