Hội An như thơ, như mơ…

Những con đường phố nhỏ, những mái ngói rêu phong, những sinh hoạt đời thường, những nét đẹp của riêng phố cổ dưới mưa bay hay một chiều hoàng hôn loang loáng nước sông Hoài… suốt nhiều năm qua đã được các nhạc sĩ đến từ mọi miền đất nước đưa vào tác phẩm âm nhạc như là những món quà quý giá giành tặng cho công chúng Hội An. Hội An – nơi “dấu xưa xe ngựa, hồn thu thảo” ấy đã và sẽ mãi níu chân du khách, mãi là chốn neo đậu tâm hồn các nghệ sĩ bốn phương…

Nhiều du khách từng cảm nhận rằng, khi đi trên những con đường nhỏ ở Hội An, luôn có cảm giác đường phố còn ẩn giấu một điều gì đó về những năm tháng cũ trong mỗi căn nhà. Thật vậy, vào dịp cuối năm, sâu trong lòng phố, chợt có dòng giai điệu tươi trẻ, rộn ràng, xuân sắc vang lên, người đi chợt dừng lại thốt lên, ồ điệu valse La Hối, bài tân nhạc “để đời” của một người Hội An “Xuân và tuổi trẻ”… Viết về Hội An, có những ca khúc được sáng tác từ rất lâu trên nền bối cảnh Hội An kiểu như “Xuân và tuổi trẻ” và cũng có những ca khúc mới được khơi nguồn. Hội An bao giờ cũng vậy, lung linh và huyền ảo, đủ sức mê hoặc bước chân người về. Có phải vì thế mà trong một lần về với Hội An, từ ý thơ Nghiêm Nhan, nhạc sĩ Phan Văn Bích đã sáng tác nên bài hát “Đêm Hội An” mà khi hát lên, người nghe có thể hình dung ra một Hội An phố phường vào hội, hoa đăng bềnh bồng… “Có gì mà Hội An nghiêng đến thế/ Cao cao đèn lồng mơ màng đêm/ Sông yên quá mái chèo lao xao sóng/ Tóc thề em mắt sóng sánh cuối trời / Ánh đèn đỏ, đèn lồng đêm hội/ Phố cổ Hội An em đẹp nao lòng… Nghiêng mái cổ mắt đêm trong nỗi nhớ/ Gọi thuyền về với bến nhớ sông thương…”. Ca từ đẹp, giai điệu nhẹ nhàng, êm ái, đưa người nghe miên man hoài niệm về một Hội An xưa. Có lẽ, “Đêm Hội An” gần như đã chạm đến vẻ đẹp lung linh của phố, vẻ đẹp khiến cho khách lãng du phải nao lòng. Trong một chương trình hát về Hội An cách đây chưa lâu, ca sĩ Hồ Quỳnh Hương đã đắm say với ca từ và giai điệu của bài hát. Cô ca sĩ đất Bắc sống và hát ở thành phố Hồ Chí Minh, được đông đảo công chúng yêu âm nhạc mến mộ đã trải lòng mình với từng góc phố, từng con đường và đã “gọi thuyền về với bến nhớ sông thương”. Cũng mang tâm trạng lâng lâng khi thả những bước chân qua phố trong mỗi lần trở về, cố nhạc sĩ Thuận Yến, người con đất tơ tằm Duy Trinh, người đầy duyên nợ với Hội An đã có ca khúc “Em và Hội An” rất duyên. Với ca khúc này, có vẻ như nhạc sĩ Thuận Yến đã thoát ra khỏi cái “e” trầm trầm vốn dĩ của ông để mộng mơ cùng phố Hội… “Tôi chẳng gọi tên phố Hội – phố Hoài/ Tôi chỉ lắng nghe tiếng chim qua vòm mái cổ/ Ríu rít qua chiều dài thời gian/ Chân bước theo em mà lòng bâng khuâng, bâng khuâng/ Phố có từ ngày xưa mà hôm nay tôi với em, với em rất trẻ….”. Dường như, đến với Hội An, mỗi một nghệ sĩ đều có một cảm nhận riêng, có những “khoảnh khắc” đáng yêu để bộc bạch những tự tình, những ký ức hết sức riêng tư về tình yêu, nỗi nhớ, niềm tin yêu và hy vọng. Nhạc sĩ quân đội Minh Quang hơn mười năm trước đã kịp trải lòng mình với một thoáng phố mưa bay để gởi lại cho cư dân phố Hội sông Hoài ca khúc “Hội An sau cơn mưa” với giai điệu trẻ trung, dạt dào chất trữ tình… “Tôi về Hội An sau cơn mưa/ Phố cổ lặng yên trong nhiều năm/ Chỉ còn đâu đây tiếng sóng ngân nga và bài tình ca tôi hát/ Hội An như thơ như mơ/ Càng đẹp khi sau cơn mưa… Những chiều Hội An”.

Anh em nhà họ Trần – nhạc sĩ Trần Dũng và ca sĩ Ánh Tuyết có lẽ là những nghệ sĩ hiểu nhiều về phố Hội. Họ đã sống ở đây những năm tháng tuổi thơ đầy kỷ niệm. Và cách đây gần ba mươi năm, nhạc sĩ Trần Dũng đã có ca khúc “Em ơi còn nhớ” để lại nhiều ấn tượng cho người Hội An. Và, cách đây ít lâu, Trần Dũng cho ra đời ca khúc “Về với Hội An” xinh xắn với ca từ mang man hoài niệm “Hội An phố nhỏ của tôi/ Nơi sông Thu Bồn chọn làm quê hương/ Hội An biển rộng như lòng người/ Dẫu bao thăng trầm một thời phong ba/ Vẫn xanh vẫn đẹp như ngàn câu ca…”. Ca sĩ Ánh Tuyết đã chắp thêm đôi cánh để ca khúc của anh trai mình đi vào lòng công chúng Hội An khi thể hiện độc quyền ca khúc này. Nhạc sĩ Trần Dũng tâm sự “ Với tôi, Hội An sẽ mãi mãi nằm lại trong trái tim mình. Ở nơi xa xôi tôi cố gắng hình dung quê hương Hội An bằng những ký ức tuổi thơ và bằng chính những trải nghiệm mỗi lần quay về… Tôi muốn mình viết thật nhiều về thành phố trẻ thân yêu của tôi...”.

Nếu Trần Dũng miên man cùng phố Hội với những kỷ niệm đầy vơi thì, Trần Quế Sơn cũng thao thức cùng Hội An, nhớ nhung Hội An như nhớ thương một người con gái trong đời “Biển xanh từng con sóng đưa nhau xô vào lòng xô vào lòng nỗi nhớ/ Sông như chiếc võng êm êm/ Ru em, ru phố Hội rêu phong/ À ơi, em đi vô chùa mà anh cứ lang thang, cứ tìm ngoài chợ hoa/ À ơi, em đi vô chùa mô để anh cứ đốt đèn chờ em, chờ suốt đêm rằm...”. Viết về Hội An, có lẽ các nhạc sĩ “xóm giềng” Đà Nẵng nhiều năm qua đã gặt hái được không ít thành công. Những nhạc sĩ như Thanh Anh, Nguyễn Duy Khoái, Nguyễn Quang Trung, Nguyễn Hoàng, Trịnh Tuấn Khanh… đã gởi gắm tấm chân tình của mình cùng phố Hội. Một “Đêm hội phố Hoài” của Nguyễn Duy Khoái lung linh trăng, huyền ảo đèn lồng, lấp lánh nước sông Hoài. Một “Hội An mùa xuân nhỏ” – Trịnh Tuấn Khanh gợi mở về tương lai thành phố văn hóa – du lịch và sinh thái đầy hấp dẫn hay “Hội An điểm hẹn” của Nguyễn Hoàng – lời thơ Phùng Tấn Đông với những khát vọng tươi xanh, rì rào như con sóng biển khơi… “Sóng vỗ rì rào/ Biển chiều len lén dạt dào bài ca mới/…Mái phố thâm nghiêm từng đàn chim sẻ về/ Tiếng hát chơi vơi gọi chiều xanh vời vợi/ Mỗi bước chân qua từng đường quê phố nhỏ/ Quấn quýt trong ta một tình yêu thắm đỏ/ Hội An mặn mà và sóng gió vẫn hát câu trọn tình...” .        

Dẫu chưa thể kể hết đầy đủ hàng trăm ca khúc viết về Hội An, nhưng điểm qua ngần ấy cũng đủ để khắc họa một bóng dáng phố xưa và nay qua ca từ, giai điệu âm nhạc. Du khách bốn phương biết đến phố Hội – sông Hoài có lẽ một phần là từ ca khúc. Và, người Hội An ắt hẳn sẽ mãi mãi ghi nhận tấm lòng của các nhạc sĩ, mãi mãi dang rộng vòng tay để đón họ về như những người con của phố…

                                                              N.K