XUYẾN  CHI  HOA

 

khi dòng sông thở nhịp chiều đỏ mặt

nhành hoa xuyến chi đã vướng vào thu

mùa của trời gởi tình cho đất

của người gởi cho người

bờ hương dại lan chiều nhạt nắng

 

những cơn mưa đầu mùa xoa dịu bụi thời gian

riết  mòn rong rêu ký ức

chiều dông

tôi và em thở lẻ nhịp buồn

hơi thở trong lòng

không lớn hơn bầu trời

thì không chứa được mây

 

những kẻ hở ngày tháng sương mù

siết bàn tay kỷ niệm

em lẫn khuất trong cây hoang cỏ dại

và những con chữ vặn vẹo nỗi niềm

bạn bè quàng vai lượm nắng

 

khi những bóng mưa như hoa nở trắng

tôi vướng vào chiều nhạt nắng gọi tên

gọi người

gọi tôi

mỗi bận mưa về

thu của đất trời

tôi thầm thì

xuyến chi hoa…

D.P