Vào đời

Những bậu cửa nâu bóng lên bởi hoàng hôn cơm áo

Và những gì cũ kỹ già nua

Tôi đã nhún những bước chân đầu tiên

Để rời khỏi ngôi nhà

Mẹ tôi hồi hộp nhìn tôi như luống cày mới vỡ…

 

Tôi tựa như hạt cây đang mơ màng tách vỏ

Gồng gánh trên vai bổn phận với bầu trời

Những mảnh chai, mảnh sàn nằm bâng quơ trên cỏ

Cứa vào tôi như một trò chơi…

 

Con đường tặng cho tôi giọt nước mắt đầu đời

Cả bão gió níu bàn chân tôi bước

Năm tháng mọc da non rồi

Mà sao tim tôi vẫn nứt?

 

Hàng cây lớn lên từ đất

Trong tôi đón từng vết thương

Từng tiếng sấm nổ rung trong lồng ngực

Sau mọi thứ mưu toan mang khuôn mặt dịu dàng!

 

Cái nhún chân đầu tiên

Khỏi ngôi nhà thơ ấu

Tới vết sẹo trong tim mình

Tôi đã lớn lên chăng?

Đ.M.P