THU BỒN

nhánh hoa mua như cứa vào chiều

những đứa con Thu Bồn vác núi lên vai

cõng gió cõng nắng cõng thân phận lục bình trôi dạt

dọc ngang bãi bờ lau xanh rêu cỏ

xô rớt những câu thơ

nhịp nhịp vui buồn

khép

mở

cánh thời gian

 

những đứa con Thu Bồn

mệt nhoài bốn phương gió bão

rưng rức khóc thầm núi cháy sông khô

thương kiểng nhớ quê ngày đi tháng ở

chiều về nhai giấc chiêm bao

rồi mơ hoang mớ hoảng

lấy nạng chống trời đêm

 

Thu Bồn Thu Bồn

từ thượng nguồn đến sóng xô Cửa Đại

những mưa ướt dấu chân

hửng tiếng hát chật lên nắng gió

những nụ hôn đất nâu ngẩn ngơ vội vàng

đèo truông bóng đổ sông đục ao trong

đền xưa tháp cũ đường hút bụi mờ

vườn chanh bãi bắp giếng cũ đình làng

nhịp nhịp thời gian

 

thằng Thu Bồn gã Vu Gia

sóng tóc ngang chiều

choàng áo mời người đi uống rượu

rồi đứng giữa đường ngay ngắn tạm biệt em

một cánh hoa mua soi đáy nước Thu Bồn…

P.T.D