Riêng cõi thơ mang

tôi là tôi rất tôi xưa

nụ cười úp mặt cơn mưa mà chiều

mây hiu hiu gió hiu hiu

hồn sương nẻo khuyết trăng treo lối về

em là em rất cơn mê

đem thơ gối giấc ủ ê mộng vàng

thời gian rủ xuống thời gian

một tôi lạc với đại ngàn

một tôi…

Đ.Đ