NỖI NIỀM HOA GẠO

Mỗi tháng ba hoa gạo nở vun trời

Vò gạo hẩm trong nhà vơi tận đáy

Lại ăn đong, mướt mồ hôi mẹ chạy

Con xót lòng nhặt bông gạo… thổi cơm

Loay hoay nửa ngày chưa dậy mùi thơm

Biết là hoa không nấu thành chi được

Tiên Bụt biến rồi, ngọc đâu mà ước

Nhồi trong tay con xác gạo dập bầm

Nắng lơ mơ ru cánh bướm đậu nhầm

Phiêu du gió gọi đường ong bay lạc

Nhìn hoa gạo rực lên màu chua chát

Con mong mẹ về ngọt sắn bùi khoai

Lớn lên trong mùi đất ải phân hoai

Hồn thấm đẫm bao nỗi niềm hoa gạo

Con càng hiểu chỉ trông vào thơm thảo

Không thể qua cơn đói rạc đói rài!

Chẳng cách gì xanh mãi với giêng hai

Thì đối diện cùng tháng ba giáp hạt

Nở ra hoa đến khi tàn phai sắc

Rồi thế nào cũng gắng sức mà bay

Vượt qua bão bùng mưa nắng quắt quay

Mắt tháng ba lại vơi đầy sắc đỏ

Mẹ hát trong cây mẹ cười trong gió
Gạo vun vò con nhớ… đói ngày xưa!

                                     N.N.H