Ngôi yêu

Cơn hồng thủy ngàn xưa…
tình lên dấu ấn!
em có dám cùng tôi cắn vào trái cấm
thêu hoa một chữ Tình
dẫu nước mắt lỗi lầm cạn ngõ trần ai
mà thương người không duyên cớ
lặm tình…
đâu chỉ Adam!

Bò ăn cỏ
sinh ngu
thơm dòng sữa
nhân loại cần chi mà dốc lòng thua được
giẫm nát đời nhau!…
nụ cười robot không hơi
nhãn mác lạnh lòng trở mặt
đâu hay còn một chút này!

Quẻ bói nở trên tay
buông lời dứt dạt
thiện căn vẫn còn linh hiển
nhát cuốc ngàn năm vọng giữa tim người
cây lúa biết xanh!

 

Cố thiêng cũng một tấm lòng
mượn lời Adam dỗ dành cơn cớ
khóc Kiều chưa tròn hẹn
tôi khắc tình lên trái cấm
dọn mình
chiêm bái ngôi yêu.

L.T