GỌI NHAU …

Khe khẽ gọi anh

Khi xòe bàn tay hứng từng sợi bấc

Giêng hai rêu non cựa mình thức giấc

Mù sương run run giăng trên cao

Mái hiên nhà đôi sẻ nâu ngơ ngác nép vào nhau

Ngơ ngác rót vào đời chuỗi âm trong vắt

Em ngơ ngác rót vào tim nỗi đa đoan rất thật

Ừ, đa đoan thôi mà…

Em đã chạy suốt đời không kịp những đông xa

Chẳng biết làm gì, chỉ biết gọi tên nhau cho đỡ vắng

Níu một phút nhìn nhau trong thinh lặng

Nghe thời gian khe khẽ vỡ trong lòng

Như thể suốt đời em nợ mùa xuân

Dan díu mãi câu thơ chưa kịp viết

Chỉ nỗi nhớ nảy mầm xanh biếc

Mở mắt nhìn rưng rưng đêm sâu…

Mùa đủ lạnh chưa anh để tựa vào nhau

Để tóc xanh xưa xõa vào ngực gió

Đã trót lỡ một hẹn hò với cỏ

Giêng hai ơi, xin đừng trách sương mù…

P.D