CÓ MỘT NGÀY

Một ngày về dọn cồn lau

Ngồi bên sóng để mà đau một mình

 

Hải hồ từng đã biệt sinh

Trái tim méo mó nhốt tình nhân gian

 

Phấn hương ai khóc muộn màng

Ai cười cợt giữa hợp tan nẻo đời

 

Nhớ quên chỉ một phận người

Trăm năm được mấy cuộc vui mà buồn

 

Quê còn nắng hửng trăng buông

Còn đôi con lạch phía nguồn cạn khô

 

Trải lòng riêng giữa cơ hồ

Đời sông hóa kiếp đời mồ côi yêu

 

Xanh phong kín vết tường xiêu

Rêu tình rã rượi cuối chiều bóng say

 

Chừ ngồi phủi vốc rượu say

Mà con gió rú trời say với mình

N.L.B