CHIỀU PHỐ NÚI

Con đường thuở phố không tên

cà phê đếm giọt buồn lên lối nào

thắp chiều ngọn nắng hư hao

hoàng hôn phía núi chiêm bao phía người

 

Hàng cây tím mộng đầy vơi

triền thung mơ vọng đắm lời ngày xưa

về đây vớt nhặt đông thừa

tìm hương hoa lạnh giữ mùa yêu thương

 

Lạ nhìn mắt nhuộm màu sương

đi lên đi xuống mỏi đường lạc nhau

mình về phố núi – người đâu?

chênh vênh gió nhẹ mà sâu trĩu lòng

 

Dừng chân nhợt nhạt chiều không

mờ phai nhân ảnh bềnh bồng sương giăng

người đi lỡ bước dùng dằng

thôi xa phố hẹn mấy trăng tìm về

N.B.H