BUÔNG…                      

Mẹ xưa hát gió mùa thu
Con không ngủ được, mẹ ru đời mình

Lá vàng biết phận làm thinh
Phận gì?
Ngọn gió rung rinh qua trời

Nặng lòng thu giọt mưa rơi
Tiếng dương cầm gõ ở nơi thật buồn

Xin làm ơn. Chiếc lá buông
Mẹ ru như thể đang ruồng rẫy thu

Con xưa mắc nợ sa mù
Lời ca trăng thắp đèn cù giăng thơ

Mùa thu nhè nhẹ như mơ
Trời còn lãng đãng chút phơ phất buồn

Trên cành chiếc lá đã buông
Mang theo đôi cánh chuồn chuồn ngủ quên…

T.S