Hương xưa thơm ngát nỗi quê

Xa làng quê gói nhớ mang theo dài tuổi tóc.

Đường làng quê Thạnh Bình xưa, mỗi khi vào mùa gặt, rơm rạ nằm phơi nắng ửng vàng. Đòn xóc trĩu oằn mùa lúa chín. Đàn trâu về chuồng, đuôi ve vẩy, vểnh cặp sừng cong tím hoàng hôn.

Đồi núi trung du tít tắp chập chùng. Khói sương mai quấn quít gót đi học trường làng. Ngòi bút lá tre chấm mực tím vướng cọng rơm giấy tự túc cần lao. Tảng đá bên vệ đường dẫn xuống chợ huyện, dựng nghìn năm độ lượng, làm vách tựa lưng khách bộ hành xuôi ngược, xuống lên. Nơi ấy, quán mái rạ đơn sơ lè tè bên triền dốc cây gạo, đậm đà bát nước chè xanh, đậm hương tô mỳ quê xứ.

Thương cái lò rèn nằm kề con suối An Sơn, Tiên Cảnh. Ống bệ thở phì phò sớm hôm theo đôi tay bác thợ chuyên cần. Bên ngọn lửa rực hồng, tay búa người thợ cả cành cạch nhịp nhàng trên thanh sắt đỏ ngạnh chông. Bàn chông đánh Pháp. Cạnh triền suối, bánh xe nước quay tròn cần mẫn. Vòng trắng lóa từ ống tre rừng trút xuống ruộng xanh. Lúa biết ơn trổ mơn mỡn đòng đòng. Thấp thoáng sau hàng cây xanh, chiếc cầu tre nối tình hò hẹn những mùa trăng oằn gót dại khờ. Tuổi mười ba, mười bốn mộng mơ, lũ con gái con trai trung du ở trần tắm mưa chí chóe. Nước nguồn mơn man ngực núm nhụy xuân thì. Tuổi thơ rủ ra chái hè, đếm bong bóng nước phập phồng, thả thuyền giấy trôi – trôi, cười rúc rích. Đêm sân đình làng, người nối vòng tay kết tròn bài ca kết đoàn  Cây cốc già lắng nghe, nhành rung cánh lá lấp lánh trăng. Gió núi ngắt vài cọng sương. Lá rơi nghiêng khẽ khàng ánh bạc. Những chiếc rụt rè điều kỳ diệu hồn nhiên.

Ngõ về trường làng Gò Hạ êm đềm, đường qua thôn Lộc Yên nhà cổ, lội nước sông Đá Giăng – Lò Thung miên man huyền thoại, sang xã Tiên Lộc ngồi lớp học Trường Mính Viên giấu mình giữa ngàn xanh để tránh tàu bay Pháp.

Xa quê đã lâu, dắt thời gian ngược dòng thơ ấu. Sườn đồi nghiêng trắng hoa dầu trảu. Một thuở yên bình xóm mạc, vận vào nỗi nhớ nao nao…

                    V.K.C